Download! Download more responsive WP Theme for FREE!

Truyện ngắn: Can you feel the love in the air?

Quyên chẳng quan tâm gì đến đề tài lúc nào cũng hot mà lũ bạn đang bàn tán xôn xao. Nhưng, khi cái ví có nhét tấm ảnh anh-bạn-đẹp-dzai-cực-của-con-bạn-chẳng-có-gì-nổi-bật được chuyền đến tay Ngọc – cạ cứng của nó, thì Quyên cũng không thể kìm được tò mò, đành phải liếc mắt sang, nhòm một cái.

Ngọc vừa săm soi tấm ảnh vừa cất giọng “ca vọng cổ”:

– Thật đáng xấu hổ khi sắp 18 tuổi đến nơi mà chả có lấy một mống bạn trai nào để chụp ảnh mà khoe với đời…

Quyên im thít.

– A, Quyên, hay hôm nào bọn mình đi chụp chung cái ảnh đê? – Cái Ngọc không buông tha.

– Mày điên à, hai đứa con gái thì chụp ảnh nỗi gì?

– Chả sao. Mày trông chả giống con trai là gì? Học chung cả mấy thế kỷ, chả bao giờ thấy mày điệu điệu một tí, đến ê sắc thôi em ơi…

– Kệ tao, biết đâu chả có anh nào thích kiểu độc đáo như tao thì sao?

– Thôi đi mày ơi, bọn con trai thích con gái phải… – một giọng khê khê vịt đực quạc lên.

– Con gái phải sao cơ?

Hai đứa con gái đồng loạt quay sang chiếu “tia lửa điện” vào cái tên “to gan” vừa lơn tơn xen ngang “chuyện thầm kín con gái”. Khang mồ hôi nhễ nhại không biết xuất hiện từ lúc nào, đang toe toét cười.

– Vô duyên, không ra mà đập bóng đi, ở đây nghe lỏm chuyện con gái làm gì, hả?

– À (dừng lại ho lụ khụ mấy tiếng, rất… kịch), tớ đang chơi bóng, nhưng khát quá, lại… ho nữa, đành chạy ra nhờ Quyên mua giùm tớ lon Pepsi.

– Cậu không có chân à? Sao lúc nào cũng hành hạ cái Quyên thế?

– Thì cả đội đang đợi tớ mà – Khang hất hàm về phía cột bóng rổ, rút cái ví màu nâu đưa cho Quyên – Đi mà, sức khoẻ của siêu sao tương lai trông cậy cả vào cậu đấy.

Khang nói xong, toét miệng cười thêm cái nữa rồi chạy biến. Ngọc vẫn còn cố lườm theo:

– Quá thể! Sao lại có thể có loại người như thế chứ?

– Không phải! – Giọng Quyên âm thầm đầy tâm sự.

– Hả?

– Không phải “sao lại có loại người như thế” – Quyên xoay xoay cái ví của Khang trong tay, mắt nhìn xa xăm ra hướng sân bóng, giọng tư lự – Phải nói là “sao lại biến thành loại người như thế” mới đúng.

– ???

***

Thời gian: chiều mùa hè của một năm xa xa

Địa điểm: bãi cát cách nhà khoảng 200m

Bé Quyên, 5 tuổi, lần đầu tiên trong đời bị… từ chối.

– Tránh ra, tao không chơi với mày.

Thằng nhóc Khang, 5 tuổi, một tay bận rộn đào đường hầm trên đống cát, tay kia xua lấy xua để con bé như đuổi gà.

– Tại sao?

Gà con tên Quyên mếu máo hỏi. Nó vừa chuyển nhà đến khu này chưa lâu, ao ước lớn nhất là tìm được ai đó để chơi chung. Mà trò đào đường hầm cát này rõ là hấp dẫn.

– Tại mày là con gái. Con gái phiền lắm. Hơi tí là khóc nhè.

– Tớ không khóc đâu.

– Tao thèm vào mà tin. Con gái rắc rối lắm!

– Tớ sẽ không rắc rối.

– … Dù sao thì tao cũng không thèm chơi với con gái.

– Thế… thế thì tớ sẽ làm con trai, được không?

tinhyeu4

“Quyên ôm gối khóc suốt buổi tối hôm đó. Khang đã thay đổi. Vậy tại sao cậu ta lại không chấp nhận sự thay đổi của Quyên???”

Thế là bắt đầu từ đó, để được chơi chung với thằng Khang “ghét con gái”, bé Quyên phải chính thức vứt bỏ “thân phận nữ nhi”. Ngoài việc không được khóc nhè (kể cả sụt sịt mũi), Quyên còn phải vượt qua các tiêu chí khác, như không được sợ sâu bọ các loại, không được sợ bẩn, đừng có tóc dài, đừng có cài nơ, đừng có váy hồng bung xoè… Và kết quả thật “mỹ mãn”. Không chỉ Khang, tất cả bọn con trai khác đều chẳng bao giờ lấy làm ngạc nhiên khi thấy Quyên nhập hội chơi chung.

***

Nhưng, đùng một cái, mọi chuyện (chính xác là Khang) hoàn toàn thay đổi …

– Hồi xưa đầu óc tớ bị sao ấy nhỉ? Tự nhiên lại đi ghét con gái. Thành ra nông nỗi bây giờ đến đứa bạn gái duy nhất cũng giống y hệt con trai. A…a…a…

Khang đã vò đầu mà hét lên đầy “thê lương” như thế lúc đang trên đường đi học về cùng Quyên, năm hai đứa mới lon ton vào lớp 10.

***

Quyên bắt đầu để tóc dài, lại âm thầm bỏ ra cả một buổi chiều lượn khắp mấy phố quần áo để “đầu tư” hẳn mấy cái váy. Nhưng vì xấu hổ, không dám đột ngột “thay đổi hình tượng” trước bàn dân thiên hạ, nên bình thường đi học Quyên vẫn giữ nguyên kiểu ăn mặc tomboy. Mãi đến hôm thi học kỳ một xong, nhận được tin nhắn của Khang rủ đi ăn mừng xả xì-trét, nó mới dồn hết dũng khí làm một cuộc “biến hình”: thả tóc xoã xuống và diện một trong những chiếc váy sắp… mốc trong tủ.

Hội bạn (toàn con trai) lập tức vây lấy Quyên, nức nở:

– Trùi ui, Quyên đây á?

– Này, này, hôm nay mới phát hiện Quyên là… con gái đấy nhá!

Nhưng, phản ứng của kẻ được chờ đợi nhất thì thật… kinh khủng:

Không phải là “Hoá ra cậu cũng dễ thương phết nhỉ!”.

Cũng không phải “Rốt cuộc cậu đã trông giống một cô gái rồi đấy”.

Hay đại loại những câu khích lệ như vậy.

Mà là: “Cậu không hợp với kiểu ăn mặc này tí nào”. Thật phũ phàng!

Sau buổi hôm đó, Quyên về nhà, đem hết cả mấy chiếc váy vùi sâu vào tận đáy tủ, lại chạy ra hiệu cắt tóc đầu phố cắt cụt mớ tóc mất bao công nuôi dài bấy lâu nay. Quyên ôm gối khóc suốt buổi tối hôm đó. Khang đã thay đổi. Vậy tại sao cậu ta lại không chấp nhận sự thay đổi của Quyên???

***

Quyên tong tưởi chạy về lớp, gói xôi lủng lẳng trên tay. Đây là lần thứ 101 Quyên lại lãnh nhiệm vụ cao cả là bổ sung năng lượng cho “siêu sao bóng rổ tương lai”. Hành lang giờ ra chơi xôn xao nhộn nhịp. Gì thế kia, Khang đang đứng hoa chân múa tay với một cô bạn ở mé ban công phía trước. Hoá ra, “việc quan trọng” đến mức không thể tự xuống căng-tin ăn sáng, phải nhờ Quyên đi mua về giùm của Khang là thế này đây!

Quyên đi chậm lại. Cô bạn đang nói chuyện với Khang có mái tóc loăn xoăn gợn sóng, đôi mắt to cứ nhìn Khang chớp chớp mỗi khi nói. Và dáng thì ngon lành “đâu ra đấy”, chứ không phải thể loại “màn hình phẳng” toàn tập như Quyên. Rõ ràng, xét về độ “nữ tính”, Quyên phải xách dép chạy dài rồi.

tinhyeu2

“Nói những câu khó nghe thì rõ là lưu loát. Còn những câu ngọt ngào, dịu dàng thì ấp úng mãi chẳng nên câu. Cứ phải đợi người ta hỏi mới thèm nói”

Quyên đi qua mà không thèm ngoảnh lại. Nhưng Khang đã nhìn thấy và í ới gọi theo:

– Quyên ơi, tớ ở đây mà.

– Hơ, tưởng cậu có việc bận lắm mà, sao giờ lại rảnh rang đứng đây? (ngữ điệu cao vút).

Khang chìa tay nhận gói xôi và cái ví từ tay Quyên, mỉm cười:

– Ừ, đang bàn việc mà. Đây là Loan (chỉ tay sang bên cạnh), bạn ấy có việc cần đến tớ.

Cô bạn mỉm cười thân thiện, cái răng khểnh bên trái ló ra duyên dáng (hic, lại còn thế nữa):

– Tớ làm tập san của trường. Kỳ này đang định viết một bài phóng sự về các hot boy trường mình, nên muốn nhờ Khang giúp.

– Cái gì? Hot boy? Khang á? – Quyên vờ lờ đi vẻ mặt hí hửng của Khang, hai mắt nó mở tròn xoe, cố ý trình diễn một vẻ mặt “thảng thốt” hoàn hảo.

Loan mỉm cười, giơ cái máy ảnh đang cầm trong tay lên:

– À, tại Khang rất có tiếng nói trong hội con trai, nhất là trong đội bóng rổ và câu lạc bộ Phát minh trẻ trường mình. Mà tớ không quen hội con trai nhiều, nên tớ muốn nhờ cậu ấy giới thiệu để chụp ảnh và phỏng vấn các hot boy.

– À, ra là thế!

Khang cười toe, kéo cánh tay Quyên, và nói với Loan:

– À, cậu chụp cho Quyên một kiểu đi. Cậu ấy cũng hơi bị… đẹp dzai đấy!

Quyên gạt tay Khang, cáu:

– Cậu nói linh tinh cái gì đấy?

– Hơ, khen cậu đẹp dzai mà không thích à? Hồi trước cậu vẫn thích nghe cơ mà?

Quyên nhìn sang, thấy Loan đang che miệng tủm tỉm cười, càng cáu tợn:

– Hồi trước là hồi trước…

***

Quyên nhận lời với Khang đi giúp Loan. Thực ra, Quyên chả muốn đồng ý tẹo nào, nhưng cách đây hai hôm, Quyên tình cờ nhìn thấy Loan dúi một bức thư (tỉnh tò ư?) cho Khang ngay chỗ khúc quanh cầu thang. Thế là, Quyên đổi ý, gật đầu cái rụp.

Khang, “quen mui”, lại viện lý do lý trấu để nhờ Quyên chạy đi mua nước uống. Nhưng, lần này khác, Quyên đẩy trả cái ví của Khang, lắc đầu thẳng thừng:

– Cậu tự đi không được à?

– Hở? Nhưng… nhưng chả hiểu sao, cậu mua nước thì uống ngon hơn í.

– Thôi đi… cậu tự đi mà mua.

Khang trố mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng băng giá của Quyên, rồi đành chạy biến đi. Còn lại Quyên và Loan.

– Vừa nãy, cậu nên đi mua nước giúp Khang mới phải.

– Hả?

Quyên quay sang, nhìn Loan ngơ ngác. Cô bạn vừa vén mấy sợi tóc mai ướt mồ hôi vừa mỉm cười bí hiểm.

***

Nắng chiều làm bóng hai đứa đổ dài về phía trước. Quyên nhìn xuống bóng mình dưới chân, rồi nhìn sang cái bóng dài hơn bên cạnh. Ánh mắt từ từ nhích một chút lên chân của cái bóng, đến tay, lên vai, đến tóc và dừng lại ở khuôn mặt. Nhìn nghiêng thế này, dáng vẻ của Khang thật thân quen. Quyên nghe tim mình đập thình thịch như có một dàn đồng ca trống hội trong ngực.

– Thảo nào tớ cứ thấy lạnh hết cả sống lưng. Cậu nhìn gì thế? Chưa thấy ai đẹp trai như thế à? Hehe…

– Này, cậu nhớ cái lần bọn mình đòi tuyệt giao không?

Hồi đó, hai đứa khoảng 7, 8 tuổi. Chỉ vì tranh nhau bức ảnh thần tượng gì đó mà cãi nhau một trận kịch liệt. Kết quả là cả hai đều bốc hoả ngùn ngụt, nhất định đòi “hitle” nhau. Sau đó 3 ngày, ở nhà bé Quyên xuất hiện một sự việc thần bí: cứ đến đúng 5h chiều, chuông cửa sẽ reo lên ỏm tỏi, nhưng mở cửa thì lại chẳng có ai.

Quyên cười tủm tỉm:

– Nếu hồi đó, tớ không núp sau cánh cửa rình đúng lúc cậu ra ấn chuông để bắt quả tang, thì có khi bọn mình hitle nhau thật ấy nhỉ?

– Hìhì, không dám tưởng tượng! – Khang gật gù.

– Lúc đó, lúng búng mãi cậu mới thốt lên được ba chữ: hoà bình nhé.

Khang cười ngượng…

– Thế mà trước đó, những câu “ác ôn” kiểu như: tớ không thèm nhìn mặt cậu, cút đi… thì nói đến nhanh, đến là trơn tru…

– Hơ, nhưng sao tự dưng cậu lại nhắc đến chuyện này?

– Anh chàng Vĩnh Khang 1,75m bây giờ với nhóc Khang lùn tịt ngày nào vẫn chả khác nhau là mấy. Nói những câu khó nghe thì rõ là lưu loát. Còn những câu ngọt ngào, dịu dàng thì ấp úng mãi chẳng nên câu. Cứ phải đợi người ta hỏi mới thèm nói.

tinhyeu

“Thực ra, khi đã yêu mến nhau, ngay lập tức chúng ta sẽ… tỏ tình, mỗi ngày, bằng những cách của riêng mình mà chẳng một tiểu thuyết gia nào có đủ sức mà tưởng tượng hết cho được”

– …(ngơ ngác)

– Thế thì, bây giờ tớ hỏi nhá?

– Từ từ, gượm đã. Có phải…?

– Ví của cậu – Quyên nhìn sang Khang, mắt đối mắt – suốt thời gian qua đều nhét ảnh tớ cắt ra từ tấm ảnh chụp chung cả lớp hồi tốt nghiệp cấp 2, đúng không?

– …

– Nếu như…, ngay từ đầu tớ từ chối giúp cậu chạy đi mua đồ. Hoặc, nếu như, tớ cứ vô tâm không bao giờ mở ví của cậu ra, thì làm thế nào?

– Nên…

– Cậu không thể nghĩ ra cách gì hay hơn à? – Quyên mủm mỉm cười.

– Thế cho nên, tớ đã xin Loan tấm ảnh chụp cậu một mình lần trước.

Rốt cuộc thì Khang cũng đã thốt nổi thành lời. Anh chàng lấy hai tay ôm chặt lấy đầu, cua một vòng quay ngược lại đằng sau, cố giấu đi “quả cầu lửa” đang càng lúc càng nóng ran lên:

– Sao mọi chuyện lại chẳng hề giống như tớ dự tính thế này…

***

Tôi luôn luôn sẵn lòng chạy đi mua thứ này thứ kia giùm Khang. Lần nào tôi cũng cầm theo cái ví của cậu ấy. Nhưng, chưa lần nào tôi mở nó ra.

Vào cái buổi chiều mùa hè nọ. Loan tủm tỉm cười, nhìn tôi:

– Trong cái phong bì tớ đưa cho Khang đó, không phải là thư tình. Mà là …ảnh của cậu.

– …

– Khang ngố lắm. Cậu ấy luôn tìm cách đưa ví cho cậu, hi vọng sẽ có ngày cậu mở ra và phát hiện thấy có ảnh của cậu trong ấy.

***

Này, bạn đừng có quá tin vào chuyện một chàng trai sẽ quỳ xuống và nói “Anh yêu em”, cũng đừng tin là một cô gái sẽ xông thằng đến trước một chàng trai và nói “Em yêu anh”. Sách vở hết đấy ạ.

Thực ra, khi đã yêu mến nhau, ngay lập tức chúng ta sẽ… tỏ tình, mỗi ngày, bằng những cách của riêng mình mà chẳng một tiểu thuyết gia nào có đủ sức mà tưởng tượng hết cho được.

So, can you feel the love in the air?

Vương Tiểu Lập

Mai Hồng (phỏng dịch)

(Nguồn: || Trà Sữa Tâm Hồn)

Add a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *