Download! Download more responsive WP Theme for FREE!

Truyện ngắn: Cười với tớ, thêm lần nữa!

1. Hưng – Băng tan

Lần đầu tiên nhìn thấy Vi, tim tôi đã như lỡ mất một nhịp. Cô bạn mới chuyển về khiến cả khối xôn xao. Vi tóc dài đen mượt, cao ráo, trắng xinh như đám mây xốp đầu xuân, và đặc biệt nhất, cô nói tiếng Anh như người bản địa. Mỗi lần nghe cô đứng dậy đọc hội thoại mẫu, tôi lại ngẩn người ra. Nhưng người thích Vi nhiều lắm. Tôi cũng không muốn chen vào thành đứa ngốc hỏi số điện thoại và nói những câu vu vơ. Tôi chỉ ngồi sau, cố giữ nhịp tim mình chậm lại khi Vi bước qua, hay bước đến, và giơ tay chào tôi xã giao. Vi sẽ chẳng bao giờ biết được tôi thích cô ấy nhiều đến nhường nào.

Tháng Hai kéo dài với những cơn mưa. Trời u ám mãi thôi. Đến lớp mà thấy ai cũng như rũ ra, ảm đạm. Lớp quyết định tổ chức đi biển dã ngoại. Đốt lửa trại qua đêm. Thông báo về chuyến đi như chiếc bật lửa thần kì thổi bùng nhiệt vào những cái đầu ù lì từ lâu. Ngay khi cô chủ nhiệm vừa tuyên bố thống nhất chia nhóm để dễ quản lý, lớp tôi đã í ới tiếng gọi qua lại. Tôi nhìn Vi từ phía sau, hy vọng mơ hồ. Nghỉ giữa giờ, vài cậu bạn đứng trước bàn Vi, đưa ra lời đề nghị. Tôi im lặng, nhìn quanh. Nhận ra Sa ngồi góc lớp, gục mặt với headphones to đùng, tôi bất giác mỉm cười. Có lẽ tôi sẽ không phải là người cuối cùng được chọn vào một nhóm chắp vá. Vì ít ra tôi còn nói chuyện, còn tham gia vào những cuộc thảo luận nhóm. Sa thì không.

“Trời đã ngớt mưa. Tôi nhìn bóng Sa khuất dần và nghĩ về Vi. Chưa ai nhận ra tôi thích Vi. Chưa ai, trừ Sa. Tôi còn chưa nói chuyện với Sa tử tế lần nào nữa. Mọi thứ dễ nhìn như vậy sao?”

Cuối ngày, như điều kì diệu nhất, Vi đi về phía tôi, ngồi xuống bàn trước, đặt câu hỏi nhẹ nhàng: “Hưng, cậu có nhóm chưa? Vào nhóm tớ nhé!” Tôi luống cuống, chỉ biết gật đầu. “Nhóm mình có 3 người rồi, thêm cậu và Sa nữa là đủ tiêu chuẩn. Thế nhé, tớ về đây.” Vi chạm nhẹ vào cánh tay tôi, rồi đi mất. Tưởng như những tĩnh mạch chạy khắp lồng ngực tôi rung lên. Ok, tôi là kẻ may mắn. Nhưng tại sao lại là Sa? Ý tôi là, hai người đấy còn không nói chuyện với nhau nữa. Sa có nói chuyện với ai bao giờ đâu.

Buổi chiều siêu thị. Tôi và Sa cầm checklist Vi viết, đơn giản và súc tích. Nhưng ngay khi bước vào dãy hàng cao ngất, cô bạn biến mất. Tôi đẩy xe qua các ngăn bánh, chọn lựa cẩn thận những món có giá phù hợp, cũng đã được Vi ước lượng sẵn. Tôi không hiểu Sa đi cùng để làm gì. Cô bạn kì dị ốp chặt headphones vào tai, mắt nhìn lơ đãng xung quanh. Tôi cũng không cố bắt chuyện nữa. Bỗng nhiên từ đâu, Sa ập tới với chồng chocolate các kiểu, thả tênh xuống xe hàng. Tôi tròn mắt:

– Những đồ này đâu nằm trong checklist! – Tôi gắt lên khe khẽ. Có thể Sa cũng không nghe thấy.

– Tại sao không? Cậu không thích sô-cô-la? – Sa nhấc nhẹ tai nghe ra.

– Nhưng ngân sách có hạn. Đây là tiền của cả nhóm mà.

– Thế thôi. Của tớ, tớ trả – Sa quay đi, chẳng tỏ lấy ý giận dỗi. Chỉ là nói như biết trước là thế, và chờ để nói ra thôi.

Quầy thanh toán đông nghịt. Cô bạn bên cạnh lơ vơ để ánh nhìn trôi vào bầu không khí ẩm sệt. Chủ động phá vỡ sự im lặng, tôi đề nghị trả tiền gói M&M Sa đang cầm trên tay với một loạt sô-cô-la các kiểu khác. Sa hơi nhướn mày, rồi gật đầu. Trong thoáng chốc, cô bạn hơi mỉm cười. Lần đầu tiên, như cục băng tan trong vùng không khí ấm, nụ cười mỉm làm gương mặt cô bạn bừng sáng, đủ để tôi ngỡ ngàng. Ra đến cửa, cô bạn trùm mũ hoodies lên, nhét tay vào túi, nhìn bầu trời, nói với tôi bằng giọng thản nhiên: “Hưng, cậu thích Vi phải không?”. Cứ như thể đây không phải là câu hỏi, mà là một lời xác nhận cho một sự thật đã được biết từ lâu. Đây càng không phải là câu chỉ để trả lời yes hay no, bất kì lời nào nói ra cũng biến tôi trở thành kẻ ngốc. Lại còn trước người lạ như Sa.

“Chúc cậu một chuyến đi vui vẻ! Tớ về đây.” – Sa vẫn không nhìn tôi, cũng không cần nghe câu trả lời, tay vẫn để nguyên trong túi, bước ngoặt sang hướng khác.

Trời đã ngớt mưa. Tôi nhìn bóng Sa khuất dần và nghĩ về Vi. Chưa ai nhận ra tôi thích Vi. Chưa ai, trừ Sa. Tôi còn chưa nói chuyện với Sa tử tế lần nào nữa. Mọi thứ dễ nhìn như vậy sao?

2. Vi – M&M

Tôi ngồi xích đu trắng trong công viên trước khu tập thể, chờ Sa. Cô bạn về với túi đồ lỉnh kỉnh, không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy tôi đợi sẵn. Sa ngồi xuống kế bên, nhoẻn miệng cười và nhìn tôi đăm đăm, như muốn bảo: “Nào, kể với tớ đi!” Tôi và Sa thân với nhau nhau từ lâu, khi hai đứa còn là cô nhóc bé xíu học cấp Một, dù ngay từ nhỏ, tính tình đã khác nhau như trời – vực. Vả chăng, nếu bạn rất nổi bật và có nhiều người quan tâm, cũng như khi bạn chọn cách sống khép kín và ẩn mình, cả hai đều không có nghĩa rằng bạn không bao giờ cô độc. Có một ai đó ở cạnh bên, dù tính tình trái ngược, không phải là điều tuyệt vời hay sao

Sa không nói nhiều, nhưng dường như cô ấy biết-tất-thảy. Thay vì “tám” chuyện, cô ấy dành thời gian để quan sát xung quanh và có những ghi nhận của riêng mình. Trên lớp, tôi và Sa hầu như không nói chuyện. “Tớ không thích bị vây quanh bởi những người thích cậu”. Sa có lần vừa mỉm cười, vừa nói như thế. Cũng chẳng sao!

– Sao rồi? – Tôi vơ lấy túi đồ, nhón lấy gói M&M – món yêu thích của hai đứa.

– Ý cậu là sao? – Giọng Sa nhỏ nhẹ, nhưng rất nhanh, cô bạn vươn tay giật lại gói kẹo. – Nếu vẫn thích sô cô la, cậu chọn món khác đi!

– Cậu đi với Hưng mà. Kể đi!

“Như một thách thức cần phải chinh phục, tôi muốn nghe Hưng nói thích mình, hoặc thể hiện sự quan tâm. Chỉ cần thế thôi là đủ.”

Sa khẽ lắc nhẹ đầu. Như mọi lần, cô vẫn là người kiệm từ. Tôi chìa tay ra, nhưng không có viên kẹo sắc màu nào hết.

– Hưng có số tớ. Nhưng cậu ta không nhắn tin hay gọi bao giờ. Cứ như sự tồn tại của tớ không làm cậu ta chú ý vậy.- Tôi xoay xoay điện thoại trong tay. Lần đầu tiên tôi tò mò về một cậu bạn cùng lớp đến thế.

– Vi này, tại sao cậu lại cần sự chú ý của tất cả mọi người?- Sa ngước mắt lên, nhìn tôi, gương mặt nghiêm nghị. Sa có nụ cười rất sáng, nhưng chẳng mấy khi dùng đến. Tôi đoán là do chẳng có gì làm cô bất ngờ nữa. Tôi đoán cô đã biết trước ý định của tôi, khi tôi đề xuất rủ Hưng vào nhóm.

Ừ, nhưng mà tôi cần sự chú ý của Hưng để làm gì? Cậu bạn xa lạ, chẳng có gì nổi bật. Điều khác lạ duy nhất ở cậu ấy, là chẳng để ý gì đến tôi. Hay vì tôi luôn cố gắng, để được mọi người yêu quý, nên không thể hiểu sao Hưng lại nằm ngoài tầm đó, dửng dưng và thờ ơ. Như một thách thức cần phải chinh phục, tôi muốn nghe Hưng nói thích mình, hoặc thể hiện sự quan tâm. Chỉ cần thế thôi là đủ.

Trời mưa nặng hạt. Tôi không trả lời cho câu hỏi của Sa, lấy một thanh sô cô la rồi đi về. Sa đã đeo tai nghe từ trước đó, nhưng ngay khi tôi quay đi, tiếng cô bạn vang lên từ đằng sau, nhỏ như hạt mưa tan vỡ trên mu bàn tay: “Không phải là Hưng, có được không?”

3. Hưng – Dưới ánh bình minh

Tôi hơi ngạc nhiên khi Vi tiết lộ cô và Sa là bạn thân. Hai người không có vẻ gì là liên quan tới nhau cả. Vi thì sôi động như thế, còn Sa thì… Đôi khi nghỉ giữa giờ, quay lại góc lớp, nhìn cô bạn với headphones to đùng, tôi tự hỏi Sa đang nghe gì? Và cô ấy nghe thấy gì? Nhìn thấy gì? Nhận ra điều gì? Đôi khi tôi nhớ về nụ cười trong siêu thị. Giá mà tôi được nhìn Sa cười lần nữa.

Vi trở nên thân thiết với tôi một cách nhanh chóng. Chỉ có một tuần mà tôi đã tưởng như mọi con mắt đang trở nên ghen tị với tôi. Vi vui tươi, nói chuyện dễ dàng như vạt nắng ấm qua cửa sổ. Chuyến đi tham quan, Vi ngồi cạnh, dựa vai tôi ngủ ngon lành. Chỉ là một giấc ngủ không mộng mị, tôi khẽ đưa tay chạm nhẹ tay cô trắng mềm. Cử chỉ yêu thương không bị phát giác. Tôi ước gì nói được với Vi điều tôi nghĩ.

Buổi tối lửa trại, Vi ngồi cạnh tôi, trong vòng tròn lớp với câu chuyện tập thể. Bỗng nhiên, không nhìn thằng vào tôi nhưng câu nói của cô rõ ràng không hướng đến ai khác:

– Vậy mà tớ đã nghĩ cậu chẳng bao giờ để ý đến tớ. – Giọng Vi nhỏ xíu, chìm trong tiếng ồn tự nhiên.

Tôi giật mình, hơi ngượng nghịu một chút. Nhưng rồi quyết định chọn cách nói thật:

– Không phải thế. Chỉ là tớ nghĩ mình sẽ không có cơ hội. Sa biết về điều đó. Bạn ấy không nói với Vy sao? – Tôi cố gắng không nhấn mạnh về việc tôi thích Vi đến mức nào…

Vi nhìn tôi ngạc nhiên, tưởng như tôi đã nói điều gì khác so với điều cô nghĩ. “Tớ xin lỗi”, cô đứng dậy, gần như rảo bước để nhập vào một nhóm đông khác. Tôi ngồi lặng đi rất lâu, nhìn Vi và nghĩ về Sa. Tại sao Sa chúc tôi có một chuyến đi vui vẻ, như thể cô bạn đã hình dung trước được câu chuyện sẽ xảy ra sau đó, màn thú nhận vụng về của tôi và phản ứng của Vi. Như thể cô đã biết trước rằng tình cảm của tôi sẽ không bao giờ được đáp lại, tất cả chỉ như tiếng vọng xa giữa vách núi sâu hay sao? Sự bỏ đi của Vi như câu trả lời rõ ràng, bỗng nhoè đi trước mắt. Tôi chợt nhận ra Vi như một ngôi sao, luôn cần được yêu quí và để ý đến. Và không của riêng ai cả. Mọi khoảnh khắc êm dịu trong suốt tuần qua, như bị ném vào ánh lửa không thương tiếc. Bản thân tôi, có lẽ chỉ là một phép thử. Tôi cố tránh để nghĩ như thế. Nhưng sự thật, có lẽ chỉ Vi biết. Và Sa có thể hiểu.

“Tại sao cậu lại nói với tớ những điều này?” “Tại vì cậu đã mua M&M cho tớ. Tớ chỉ muốn cảm ơn. Thế thôi.” “Chỉ vì gói kẹo sô cô la đấy?” “Nhiều cậu bạn ngốc có thể mua mọi thứ cho Vi. Nhưng chẳng ai đủ ngốc để mua cho tớ gói M&M cả.”

Tôi về phòng sớm, nhưng không tài nào ngủ được. Khuya, lũ bạn trở về, ồn ào tới mức như náo loạn. Trời hửng sáng, chẳng thể chợp mắt, tôi quyết định đi ra biển. Trên mỏm đá xa xa, tôi nhìn thấy chấm người nhỏ xíu. Gần về phía hừng đông, tôi nhận ra Sa đang ngồi bất động. Không headphones. Nhìn thấy tôi, Sa chẳng ngạc nhiên. “Nếu cậu không nói ra, có lẽ chuyến đi với cậu sẽ vui hơn.” Vậy đấy, rõ là Sa đã lường trước mọi chuyện. Như thể nỗi buồn của tôi cố hữu, và không thể tránh khỏi.

– Cậu biết tớ thích Vi, và biết Vi không thích tớ. Đúng không? Vậy sao không ngăn tớ?

Sa im lặng, nhìn chỏm đỏ rực đang nhô dần từ đường chân trời. Tôi ngồi xuống, trút một hơi dài. “Tại sao cậu làm bạn với Vi hả Sa?” Cô bạn vuốt những ngón chân trắng xinh xắn, giải thích đơn giản: “Không có nghĩa, hai người khác nhau thì sẽ không thể kết bạn, phải không? Và nếu để làm một cô bạn gái thân, thì Vi hoàn toàn ổn!” “Nhưng không ổn để làm BẠN GÁI của một ai đấy?” Đáp lại phản ứng vội vã và có phần ngốc nghếch của tôi là giọng nói trong veo: “Có thể bạn ấy chưa gặp đúng người, đúng lúc. Và cậu cũng thế. Hãy tôn trọng quyết định của bạn ấy, cũng như trân trọng tình cảm của chính cậu. Ít nhất cậu đã có cơ hội để bày tỏ…” Lời nói của Sa xác đáng, không giấu diếm chút sự thật trở thành niềm an ủi to lớn. Thốt nhiên, tôi nhận ra Sa đang thật buồn, cho dù chẳng có giọt nước mắt nào trên má cô bạn: “Tại sao cậu lại nói với tớ những điều này?”  “Tại vì cậu đã mua M&M cho tớ. Tớ chỉ muốn cảm ơn. Thế thôi.” “Chỉ vì gói kẹo sô cô la đấy?” “Nhiều cậu bạn ngốc có thể mua mọi thứ cho Vi. Nhưng chẳng ai đủ ngốc để mua cho tớ gói M&M cả.” Sa nhún vai, và mỉm cười. Dưới ánh bình minh, gương mặt cô bạn trở nên sáng bừng, rạng rỡ. Trong phút chốc, cô gái nhỏ trở nên đặc biệt biết bao. Hệt như lần ở trong siêu thị. “Giá mà cậu có thể cười như thế thêm lần nữa.” Tôi buột miệng thì thầm.

Không biết có nghe thấy lời tôi nói, Sa quay lại và cười thật tươi. Dưới mặt trời mọc sớm mai, lần đầu tiên tôi không còn bất an. Mọi ưu phiền, cảm giác bị tổn thương trước đó vụt mất như chưa từng tồn tại.

Tôi biết từ đây, sẽ có một người bạn ở cạnh bên…

Zelda

(Nguồn: || Trà Sữa Tâm Hồn)