Download! Download more responsive WP Theme for FREE!

Truyện ngắn: Status trời xanh



Hà N
ội, năm 2050

 

Đừng… đừng nói gì. Tôi không nghe được gì hoặc là tôi nghe mà không hiểu gì và hơn nữa là tôi không biết mình sẽ phải nói gì đâu.

Suỵt, đừng hỏi! Nếu không, tôi sẽ quên luôn cả rằng tôi đang định làm gì và phải làm những gì.

Tôi đang bối rối, chân tay trở nên thừa thãi vụng về.

Dây này… nối vào đây. Rồi, công tắc đó…

Màn hình cảm ứng sáng xanh hiện lên các thông số kỹ thuật. Tôi lần lượt chọn Font type, Color… Xong xuôi, tôi hồi hộp nhấn “Finish” và lao ra cửa, ngẩng lên nhìn trời.

Kìa: Status của tôi đang đỏ chói giữa trời xanh!

*

Cơ mà xem ra cái sản phẩm đầu tay không mỹ mãn như tôi tưởng. Nói thật là dù phởn đến đâu tôi vẫn thấy status tôi đỏ như… tiết canh. Vậy là tôi tung tăng quay vào chỉnh sửa. Từ đầu đến cuối, Hàng Xóm đang nhặt rau nấu cơm nghển cổ nhìn theo.

Trong lúc đầu óc đã hơi hơi bình thường trở lại, thì tôi có thể giải thích mọi sự như thế này. Chẳng hiểu sao từ trên trời rớt “bùm” một báu vật xuống đầu tôi. Chính xác thì không phải là trời-rớt, mà là bưu điện quẳng vào nhà tôi một bưu phẩm. Khi tôi giở ra thì – “không còn lời nào để nói” – là cái cảm giác của tôi lúc ấy: Máy-tạo-status-trên-trời SSM (SKY STATUS MAKER).

“Nhất là khi, trời ơi, với một thứ nổi bật như SSM, dù bạn chẳng là ai nhưng mọi người vẫn phải ngước nhìn status của bạn! Ban ngày là status bay lượn sắc màu lòe loẹt. Đêm đến sẽ là những status lấp lánh như pháo hoa, như đèn nhấp nháy, như sao…”

Ôi! Bạn thừa hiểu là cái này đang “hot” đến thế nào! Nó chẳng khác gì iPhone, iPad đối với các “thanh niên” của năm mươi năm trước! Hơn nữa, trong cả thành phố, đếm trên đầu ngón tay những kẻ có SSM. Nếu theo thuyết “càng hiếm càng quý”, thì SSM phải gọi là quý kinh khủng ấy!

Nhất là khi, trời ơi, với một thứ nổi bật như SSM, dù bạn chẳng là ai nhưng mọi người vẫn phải ngước nhìn status của bạn! Ban ngày là status bay lượn sắc màu lòe loẹt. Đêm đến sẽ là những status lấp lánh như pháo hoa, như đèn nhấp nháy, như sao…

*

Mai kiểm tra Sinh. Đứt đừn.

Keke. Bao giờ cho đến nghỉ hè!

Học học học!!!!

Bùn ngủ +_+

Chỉ cần 7 thôi, con sẽ nhịn cơm 3 ngày!

Nhịn cơm = ăn pizza ;)).

Đấy – đống status của thằng Vương Dương (rất dở hơi và cứ 15 phuts lại thay đổi một lần) mà nguyên một đêm thức để học bài tôi đã dỏng cổ ngắm nghía. Lúc ấy tôi thậm chí còn nghĩ: “Mình mà có SSM á, còn lâu mới giăng lên những câu nhảm như thế!”. Nhưng tất nhiên là mình không có. Tôi có phải là nhà tỷ phú như nó đâu! Biệt thự to đùng nhà nó ngay bên kia sông. Khu VIP. Nhà tôi bên này, gọi là khu “lìu tìu”. Tất nhiên, nhà tôi là một nhà “lìu tìu”. Mang tiếng ở chung cư, cơ mà là sân thượng của chung cư cơ. Cũng đi thang máy, xong rồi phải trèo lên hai chặng thang bộ nữa!

Nên, cho dù ai đó có SSM thấy cũng “phình phường” thôi, thì với tôi, cứ như là phải có cả một rừng cây bốn lá thần kỳ, một triệu sao rơi, một tỷ hạc giấy – cho cái may mắn này!

*

Từ hồi có SSM, việc đầu tiên tôi làm khi vừa bò ra khỏi giường là nghĩ: Có mẫu gì mới cho status của mình nhỉ? Và việc cuối cùng trước khi tôi lăn ra ngủ là lẩm bẩm: Để status gì trong lúc ngủ bây giờ?

Được cái, chẳng biết do thông minh hay khéo tay, status của tôi ấn tượng cực kỳ. Ờ thì về nội dung, có thể đầy đứa sẽ bảo “chuối, sến” – như tôi đã từng nghĩ về status của thằng Dương. Nhưng về hình thức thì… chỉ có thể gọi là hoàn hảo!

Tôi mày mò tự tạo ra các kiểu cho status. Kiểu chữ ghép từ hình lá, hoa, sỏi đá giờ với tôi chỉ là trò trẻ con. Có kiểu graffiti mê hồn cho ban ngày, kiểu “đèn nhấp nháy” lung linh cho ban đêm.

Cho đến khi SSM bùng nổ và nhà nhà, người người bắn status lên trời, thì tôi đã “lên lão làng” SSM và ngang nhiên làm chủ tịch cái hội Status trời xanh của trường. Lần đầu tiên trong đời tôi làm lãnh đạo và có một đống “đệ tử” để dạy dỗ chế ra những status để đời! (Cũng may là cái trò này chỉ tốn nơron thần kinh chứ không tốn xiền. Không thì tôi thua đứt Vương Dương!)

*

Nhưng. Ái chà, cái chữ “nhưng” mới đáng ghét sao! Dòng đời xô đẩy, thế sự xoay vần. Tôi chẳng lãnh đạo được bao lâu. Một ngày kia, các nhà sản xuất vĩ đại đã chế ra SSM đời sau. Y hệt như phim hoạt hình đi từ 2D lên 3D, SSM 2D giờ đã thành già nua và cổ lỗ. Các đệ tử lũ lượt bỏ môn phái ra đi. Tất nhiên là đi về chỗ tụ hội các SSM 3D văn minh. Và chả cần nói thì ai cũng hiểu “văn minh” đầu tiên ở chỗ Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy! Vâng, chính là tên Vương Dương đáng ghét.

Một ngày, khi tôi vừa giăng status hình chữ vạch ra trên nền cát thì xuất hiện một loạt status hình mây-3-D vây quanh! Tôi uất ức gỡ xuống, cả ngày hì hục chế ra status khác – đợi đến tối treo lên phục thù.

” Tôi tìm ba ngôi sao gần thẳng hàng, thêm 2 ngôi sao nữa – ra cái Gầu sòng. Tôi tìm những ngôi sao xếp cong cong – cái lưng ông Thần nông, rồi tìm nốt cái đầu với chân của ông..”

Đêm. Quẹt mồ hôi thở phào và bắn lên status hình nến cháy làm hết hơi mới xong. Chưa kịp tận hưởng vẻ êm đềm khi nhìn những đốm nến sáng in bóng xuống mặt sông, thì trong mắt tôi bùng lên những status ghép từ kim cương 3D lấp lánh!

Lần đầu tiên kể từ khi có SSM, tôi đi ngủ mà không để lại một status nào trên trời.

Mà đúng ra, tôi có ngủ được đâu!

2h đêm. Tiếng rì rì của quạt im bặt và ánh sáng mờ mờ bên ngoài hắt vào phòng tôi tắt ngúm. Mất điện. Tôi nhỏm dậy ngóng qua cửa sổ. Các status rụng hết. Trời thưa thớt sao. Bình yên. Tôi tìm ba ngôi sao gần thẳng hàng, thêm 2 ngôi sao nữa – ra cái Gầu sòng. Tôi tìm những ngôi sao xếp cong cong – cái lưng ông Thần nông, rồi tìm nốt cái đầu với chân của ông; phì cười khi nghĩ đến những lời phàn nàn của bố mẹ: “Cả ngày phát mệt giữa máy móc, nhà xưởng; ra khỏi bốn bức tường thì lại phố xá, xe cộ, nhà cửa – mệt hết cả mắt. Muốn ngửa cổ nhìn trời cũng không yên!”.

Ở phía ngược lại của cửa sổ phòng tôi, hẳn vẫn còn ít nhất một status tưng bừng sáng. Nhà người ta có máy phát điện cơ mà. Tôi nhắm mắt thiếp đi. Kệ.

*

Trưa đi học về, nắng như búa bổ. Status dẫu hình lá xanh dịu mắt nhất, cũng không thể bằng một tán cây trứng cá, bằng lăng, dâu da xoan trên đường. Tôi về nhà, trệu trạo gặm mì tôm sống, nhìn khoảng sân nắng gắt qua cửa sổ phòng khách. Rồi nhìn xa hơn – thèm thuồng – khu vườn xanh um của Hàng Xóm đối diện. Một cái đầu thò ra, cười mát lịm trước vẻ mặt như được nắng sấy khô của tôi:

– Nóng phết nhỉ. Trà đá không?

*

Lại nói, Hàng xóm. Hàng Xóm duy nhất của nhà tôi đấy, cả lãnh địa sân thượng chung cư này chỉ có nhà tôi với Hàng Xóm thôi.

Hàng Xóm là sinh viên, ở một mình. Anh ý đang học Nông nghiệp nên nhà, vườn mới xanh mướt như thế. Đấy là vài dữ liệu rơi rớt trong đầu tôi qua một cơ số lần nghe bố mẹ tôi nói chuyện trong lúc ăn cơm, rằng: Rau này, củ này, quả này anh sinh viên Nông nghiệp biếu nhà mình; anh này trông qua thấy hiền hiền, chắc là cũng tử tế, dù thỉnh thoảng chả hiểu sao đông người tụ tập, nói những cái gì mà đôi khi oang oang như cãi nhau và có lúc thì ăn uống “dzô dzô” tưng bừng.

Thỉnh thoảng bố mẹ lại cũng bảo: “Bố nhờ rồi, mày chịu khó sang mà học tập, bài không hiểu cứ hỏi anh ý chứ cứ ôm khư khư cái máy chết tiệt rồi lại bỏ bê học hành!”.

Mà thôi, quên tất cả đi cũng được. Chỉ cần biết là bây giờ: trà đá ngon kinh khủng và vườn thì mát đến du dương! Đến nỗi tôi dối trá láo toét bảo: “Em mang sách vở qua đây ngồi học ké buổi chiều nhé, nhà em nóng chảy mỡ!”. Thực ra là khỏi phải ở nhà trông SSM mà đau thối ruột và cái vườn thì rất tốt để che kín bầu trời!

– Ờ, em cứ tự nhiên. Đừng vặt cây bẻ cành là được. Anh cũng chỉ lọ mọ với đống hạt giống – chắc là không phiền gì đâu!

Đấy, ít nhất như thế cũng làm cho bố mẹ tôi mừng!

*

Thế là cả mùa hè, tôi ôm sách ôm vở học nhờ trong vườn nhà Hàng Xóm. Nhiều đến mức bố mẹ tôi nghi ngờ rằng tôi có “động cơ mờ ám” (chứ tuyệt nhiên chả nghi ngờ gì anh sinh-viên-hiền-lành cả!). May mà đẳng cấp học hành của tôi lại có vẻ lên lên, nên mới không bị các cụ tuyên án!

Thực tình thì nhiều nhặn gì đâu, chỉ đủ để tôi ngấm vào người một bài hát cũ mà Hàng Xóm thường nghe. “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…”. Cũng như tôi hiểu thêm chút chút về những gì Hàng xóm làm. Hóa ra “đám người” thỉnh thoảng tụ tập ở đây là các bác nông dân. Anh ta hợp tác với các bác để “học hỏi trao đổi kinh nghiệm”. Khiêm tốn phết. Một vài lần tôi được dụ dỗ tham gia, thấy anh ta giảng dạy kỹ thuật trồng trọt mới và giải đáp thắc mắc của mọi người là chính. Còn tôi can dự làm gì hả? “Chuyên gia phổ cập tin học cho bà con”, hoặc là “chuyên gia phụ trách trà đá”, hoặc là “đệ tử” học tập vài món ăn tưởng chỉ còn trong sách vở!

“Quả mọc được ít lâu rồi, nhưng hôm nay mới đủ để xếp thành một status có nghĩa. – Hàng Xóm thì thào như sợ quả đau. – Rất hồi hộp khi đợi xem rồi quả mới sẽ là chữ gì. Và nhiều quả vẫn còn lỗi buồn cười lắm…”

SSM vẫn chiếm một chỗ to đùng trong phòng tôi. Nhưng không còn mấy chỗ trong tim tôi, nên cũng chả phải vướng bận gì lắm. Tôi cũng chẳng còn mất công mỏi cổ nghển lên nhìn trời.

*

Một hôm sang nhà Hàng Xóm, tôi thấy anh ý có vẻ vui lạ lùng. Hàng Xóm bỗng dưng rất… phá đám, chẳng để tôi học yên.

– Này, mỏi mắt không?

– Không, em có mỏi gì đâu!

– Này, trên… không gian trên đầu em có con gì này!

– Con gì thì anh bắt đi.

– Không, em đi mà bắt. Eo ui kinh cực.

– Kệ.

Hàng xóm cứ mất trật tự cho đến khi tôi đập bàn đập ghế trợn mắt trợn mũi lườm sắc lẻm. Thì anh ta vẫn toe toét và chỉ chỉ tay lên trời. Ờ thì tôi liếc mắt nhìn lên một cái.

Và nheo mắt.

Trong tán xanh sáng lên vì nắng của giàn cây (tôi chưa biết tên), quả xanh non, nhỏ xíu. Nhưng nhìn rõ hình hài. Rõ đến độ đọc được:

MỘT TRÁI TIM

Những ca từ cuối cùng trong bài hát Hàng Xóm hay mở. Được xếp bằng quả xanh. Những quả xinh xinh không vuông không tròn. Quả xinh hình chữ cái!

Tôi không thốt lên được lời nào cả. Bới tay tìm trong lá, thấy thấp thoáng nhiều chữ cái nữa.

– Quả mọc được ít lâu rồi, nhưng hôm nay mới đủ để xếp thành một status có nghĩa. – Hàng Xóm thì thào như sợ quả đau. – Rất hồi hộp khi đợi xem rồi quả mới sẽ là chữ gì. Và nhiều quả vẫn còn lỗi buồn cười lắm.

Tôi toét miệng cười những chữ M bốn nét, chữ H ngoằn ngoèo xiên xẹo, chữ C khép miệng gần thành chữ O. Quay sang nhìn Hàng Xóm. Anh ta vẫn sung sướng ngắm nghía thành quả của mình.

Tôi có thể tự hào với bố mẹ rằng dù cắp sách vở sang nhà Hàng Xóm thì tôi vẫn tự học là chính. Nhưng Hàng Xóm đã dạy tôi cách viết status lên trời xanh – hoàn toàn khác và chẳng cần đến SSM.

Huyền Trang

(Nguồn: || Trà Sữa Tâm Hồn)